NUÔI DẠY TRẺ THEO LÝ SỐ KHOA HỌC

Xin chào ước mơ.

Cập nhật : 08/05/2018
Rồi mình lại chợt nhớ ra, câu hỏi mình luôn không biết phải trả lời làm sao mỗi khi gặp: "Ước mơ của em là gì?". Ừ thì mình cũng có thích cái nọ cái kia một chút, nhưng mình cảm giác mình chẳng có năng khiếu đặc biệt gì cả, cũng chả có động lực để tìm hiểu bất cứ thứ gì đến nơi đến chốn.
 Xin chào ước mơ.
Nhìn những gì mà U23 đã và đang thể hiện, ngay cả với người không biết gì về bóng đá như mình cũng thấy vô cùng cảm động. Bóng đá có lẽ là ước mơ của các em từ ngày bé. Và các em đã dành trọn thời gian, công sức để theo đuổi ước mơ của mình. Chính sự nỗ lực không chút tính toán ấy đã chạm đến trái tim cả triệu người. Thành quả này đâu phải có được trong ngày 1 ngày 2. Thật sự rất đáng khâm phục!
Rồi mình lại chợt nhớ ra, câu hỏi mình luôn không biết phải trả lời làm sao mỗi khi gặp: "Ước mơ của em là gì?". Ừ thì mình cũng có thích cái nọ cái kia một chút, nhưng mình cảm giác mình chẳng có năng khiếu đặc biệt gì cả, cũng chả có động lực để tìm hiểu bất cứ thứ gì đến nơi đến chốn. Thế nên mình cứ xuôi dòng theo những lời người lớn dạy "cố gắng chăm ngoan học giỏi đạt điểm cao sau này tìm một công việc tốt". 🤓🤓🤑
Nhưng rất tiếc, cái viễn cảnh đấy chẳng hề hấp dẫn mình tẹo nào. Mình ghét học ở trường, ghét học kiểu sách giáo khoa, ghét làm bài kiểm tra cho xong rồi hôm sau quên sạch, ghét một đống bài lúc nào cũng rình rình đổ lên đầu. Mình cũng k thấy việc được điểm cao vui vẻ gì lắm, có chăng niềm vui chỉ đến thoáng chốc rồi đi. Mình chẳng có định hướng gì về tương lai, chẳng biết mục đích sống là gì hay muốn làm gì cả. Mình thấy con đường đó tẻ nhạt và không ổn chút nào, nhưng làm gì còn con đường khác? Với cả gan mình to như con kiến, có cho tiền cũng chả dám chống đối. Nên là mặc dù cố gắng chày cối trốn tránh việc học như một hình thức phản động trong khuôn khổ, đến sát ngày thi mình vẫn phải chong đèn lên học. Và trong lòng lúc nào cũng ao ước nhanh nhanh tốt nghiệp đại học để không phải học nữa. 😂😂
Bước ngoặt thực sự đến với mình khi mình bắt đầu làm mẹ của một em bé 3 xoáy trên đầu có cá tính chẳng giống ai. Thực sự là chẳng giống ai luôn. Mình phát hiện ra con mình có cá tính mạnh, cực kì độc lập, quyết đoán, tự tin, thích khám phá, thích chơi trò mạo hiểm nhưng cùng lúc lại rất nhạy cảm với người lạ, trải nghiệm mới và tiếng ồn (nói theo ngôn ngữ thông thường thì là "nhát chết"). Giống như 2 thái cực tồn tại trong 1 con người vậy. Và mình biết nếu mình nuôi dạy con một cách cực đoan, quá chiều chuộng hoặc quá nghiêm khắc, đều sẽ mang lại kết quả khủng khiếp. Mình buộc phải tìm đến sách vở, tìm kiếm phương pháp thích hợp với cô bé này. Đó cũng là lúc mình nhận ra mình có hứng thú vô biên với việc đọc sách và nghiên cứu. Tất cả những chủ đề về giáo dục, tâm lý học, tâm linh, triết học, lịch sử, xã hội, thậm chí cả văn học và tiểu thuyết đều khiến mình say mê vô cùng. Đọc sách với mình giống như hơi thở. Ngày nào không bớt được khoảng ít nhất 1 tiếng để đọc sẽ thấy bứt rứt khổ sở lắm.
Có điều, lúc tìm được đam mê thì đã chẳng còn ngày rộng tháng dài mà thoả sức vẫy vùng với nó nữa. Ngoài thời gian chăm con và lo một số việc linh tinh khác, thời gian riêng để mình đọc sách và nghiên cứu chẳng còn đáng là bao. Mình thường xuyên thức đêm và trong tình trạng thiếu ngủ. Bù lại, việc tiếp xúc với các luồng tư tưởng mới, kiến thức mới giúp mình gỡ bỏ được đa số các trở ngại trong cuộc sống hiện tại và hưởng thụ một đời sống tinh thần trọn vẹn hơn bao giờ hết. Và một điều tuyệt vời hơn nữa, đó là những mục tiêu sống và ước mơ dần dần hiện ra rõ nét hơn. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình cảm thấy khó khăn và mệt mỏi lại dễ chịu đến thế...
Còn một điều nữa khiến mình băn khoăn mãi, đó là các em trong U23 phần lớn đều xuất thân hoàn cảnh khó khăn. Có phải vì thế mà các em mới có may mắn theo đuổi ước mơ của mình từ nhỏ như vậy? Nếu ở một gia đình khá giả hơn, liệu bố mẹ có cho phép các em lựa chọn con đường đó không?
Mình cũng từng rất đau đầu về vấn đề chọn trường tốt, lớp tốt cho con, rồi thì học cái gì sẽ tốt, sau này nên làm cái gì cho nhàn cho sướng. Nhưng đến bây giờ thì mình thấy việc đó không quá quan trọng nữa. Có lẽ tất cả những gì mình cần làm tạo điều kiện cho con theo đuổi những thứ con say mê, rồi 1 ngày đẹp trời khi con thủ thỉ "mẹ ơi con muốn trở thành ...", và trong cái dấu ba chấm kia là một cái gì đó chẳng phải những gì con nhà người ta hay làm, thì mình vẫn có thể dũng cảm mỉm cười: "ừ, mẹ ủng hộ con". 😊😊

Chuy
ên gia: Trần thị minh Phúc
Tiện ích Bambu
Tin liên quan
Bạn cần tìm kiếm?
Advert Advert2 Advert3
TextLink
BAO LA VẠN SỰ

Mobile: 0913 290 384  /  Email: tranngockiem57@gmail.com hoặc tuvan@phuclaithanh.com

Copyright © 2014   BaoLaVanSu. Thiết kế và phát triển bởi Bambu®